Thursday, October 9, 2025

Giáo Dục Nuôi Dưỡng Tham Lam: Khi Con Người Chỉ Là Công Cụ

Nguyên tắc phải rất rõ ràng: Con người, tự thân nó đã là mục đích. Giáo dục lẽ ra phải là phương tiện giúp con người trở thành "người" hơn.

Nhưng hãy nhìn vào thực tế. Chúng ta đang có một nền giáo dục không giúp con người trở thành người, mà biến họ thành một thứ công cụ. Nó là nơi khơi mở sự cạnh tranh thay vì khơi mở tự do, dạy người ta dùng đủ mánh khóe để đạt mục đích thay vì dùng cái đầu của mình để tự quyết. Và điều tệ hại nhất là, nó đang âm thầm gieo rắc và nuôi dưỡng sự tham lam.

Một nền giáo dục đúng nghĩa phải đứng trên ba chân kiềng: Thể chất, Kỹ năng thực tiễn, và Đạo đức. Hệ thống hiện tại đang làm què quặt cả ba.

Đầu tiên là thể chất, thứ nền tảng bị vứt bỏ. Người ta coi cơ thể như một cái máy phải phục vụ cho việc nhồi nhét kiến thức. Bọn trẻ bị vắt kiệt sức lực, mắt dán vào sách vở, ăn những bữa ăn công nghiệp, thiếu vận động, thiếu sức sống. Một cơ thể yếu đuối, mệt mỏi thì lấy đâu ra năng lượng để kháng cự lại những ham muốn tầm thường, lấy đâu ra tinh thần minh mẫn để không bị lòng tham dẫn lối? Sự coi thường thể chất chính là bước đầu tiên của việc biến con người thành một công cụ vô hồn.

Thứ hai là kỹ năng, nhưng là kỹ năng của một cái máy, không phải của con người. Trường học đang tạo ra những cái đầu như một nhà kho chứa đầy thông tin nhưng lại rỗng tuếch tư duy. Học sinh có thể giải phương trình, đọc vanh vách sự kiện, nhưng không biết tự đặt câu hỏi "Tại sao?", "Để làm gì?", "Điều này đúng hay sai?". Họ dạy ta kỹ năng để kiếm tiền, kỹ năng để cạnh tranh, kỹ năng để leo lên cao hơn người khác. Đó là kỹ năng của một kẻ đi săn, không phải kỹ năng của một con người văn minh. Nền giáo dục này không dạy ta cách sống "đủ", nó chỉ dạy ta cách có "thêm". Và đó chính là định nghĩa của lòng tham.

Và cuối cùng, thứ tệ hại nhất: Đạo đức bị xem như một món trang sức. Cái triết lý "tiên học lễ, hậu học văn" đã bị đảo ngược hoàn toàn. Khi sự tử tế, lòng trắc ẩn, và sự tôn trọng người khác không được coi là môn học chính, thì lòng tham sẽ tự động lấp vào chỗ trống. Hệ thống này dạy bọn trẻ rằng thành công được đo bằng điểm số, bằng tiền bạc, bằng địa vị. Nó không nói cho chúng biết rằng thành công thực sự là trở thành một người tốt, một người có ích cho cộng đồng. Kết quả là chúng ta tạo ra những chuyên gia giỏi nhưng vô cảm, những cá nhân xuất sắc nhưng ích kỷ, sẵn sàng xem người khác như những bậc thang để dẫm lên. Họ không phải là những con người tự do, họ là những nô lệ của chính lòng tham mà hệ thống này đã cấy vào đầu họ.

Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào sự thật. Một cơ thể bị bỏ mặc, một cái đầu chỉ biết thu thập chứ không biết tư duy, và một trái tim không được vun trồng đạo đức – đó là công thức hoàn hảo để tạo ra một xã hội tham lam, nơi con người chỉ là phương tiện cho sự thành công của kẻ khác.

Phải trả giáo dục về đúng với mục đích của nó: không phải để tạo ra những cỗ máy kiếm tiền hiệu quả, mà để nuôi dưỡng những con người tự do, khỏe mạnh về thể chất, minh mẫn trong suy nghĩ, và giàu có về nhân cách. Bởi vì chỉ khi đó, con người mới thực sự là "người".

Friday, July 25, 2025

Inevitabilism

Mấy ông CEO lên sân khấu nhảy múa và nói nhiều dã man, nhìn giống bản copy lỗi của Steve Jobs thì mấy ông đó không phải là mấy người tiên tri đâu. Mấy ông đó chỉ đi bán sản phẩm thôi.

Mà cái từ hay nghe, hay thấy và mình ghét nhất là: "tất yếu". AI là tất yếu, Metaverse là tất yếu, Block chain là tất yếu, Cloud computing là tất yếu. Và cái tất yếu duy nhất là tiền - một đống tiền bị đốt bỏ, đổi lại đống sản phẩm cùi hủi, như rác.


Một vòng lặp vô hạn để sự không tất yếu trở thành "tất yếu", một lời tiên tri tự ứng nghiệm. 

1. Một CEO nào đó la làng lên về "AI là tất yếu".

2. Mấy tờ báo công nghệ lười biếng copy-paste lại.

3. Mấy nhà đầu tư FOMO bắt đầu ném tiền vào bất cứ thứ gì có chữ "A" và  "I".

4. Rồi bạn, một dev quèn nào đó, bị sếp dí deadline phải tích hợp AI vào cái app. Bạn gọi cái API của một AI services điên khùng nào đó.

5. Doanh thu cho AI tăng, rồi CEO lại hô hào quanh các mặt báo là AI là tất yếu vì doanh thu tăng.


“We are entering a world where we will learn to coexist with AI, not as its masters, but as its collaborators.”

 – Mark Zuckerberg


“AI is the new electricity.” 

– Andrew Ng


“AI will not replace humans, but those who use AI will replace those who don’t.” 

– Ginni Rometty

Wednesday, September 30, 2020

0.0000...1 x engineer

Welcome to contribute

 - Writes tedious, multiplicative code and never stops to reflect on opportunities to express things more efficiently.

- Writes docs littered with misused buzzwords (especially "leverage" and "platform") that are at best useless, and more often actively misleading.

- When not sure what to do, muddles through with the first nightmarish idea to come to mind, rather than taking a step back and trying to simplify or seeking prior art. No aesthetic sensibility, no innate revulsion to garbage code.

- Has no sense of how long things should take, and no problem spinning for 3 weeks on a half-day task they're delegated.

- Approves train-wreck pull requests.

- Executes every CR suggestion, even those that make things worse.

- Attempts a bad deploy 3 or 4 times before wondering why they are hitting the auto-rollback trigger; assumes something is wrong with the deployment system.

- After 30 seconds of shallow thought, writes off any production issue they're asked to debug (including emergency pages) as "must be network" or "must be database" and fires off a vague bug report to sit in somebody's queue for 6 months before being closed for insufficient detail while the fire continues to burn.

- Gracefully acknowledges design feedback, but goes with their original plan anyways. Or more likely, built the thing weeks before soliciting design approval and won't go back to change it.

- Very interested in getting promoted; not at all interested in technical depth, novelty, or quality.


(from the internet)

Friday, May 3, 2019

An email from Dan Bader: Age vs Experience

Hey,

Many of us, from a pretty young age, learn two competing ideas:
First, that those older than us have more life experience, and so we should look to them to learn.
And second, that there are “child prodigies” and “baby geniuses” who are born with godlike talent in a certain area.
(Think 5-year-old piano maestros, or mathlete whiz kids, or anyone who’s ever sold a business before being able to get their driver’s license.)
These contrasting cultural ideas can cause some cognitive dissonance for those of us that don’t quite fit the mold, like this newsletter reader:

My Python script crashed at server at my company! Thankfully, I was on a standalone machine, so no one else was affected.
Still, I couldn’t figure out how to solve it on my own. Eventually, one of the IT guys had to help me fix it.
I felt pretty inadequate after that, especially since he’s like 5 years younger than me :(
I felt like I should’ve known better, even though I’m definitely more of a Pythonista than a sysadmin. Any tips on how I can keep my confidence up? It took a pretty hard fall after that!

It’s definitely no fun to crash a server at work! But, it’s also not the end of the world, especially if you’re new to the tech space.
Sometimes, when we try to learn a new skill as an adult, we’re constantly plagued with those ideas we heard throughout childhood.
“Can’t teach an old dog new tricks!” they used to say.
It can be embarrassing if you’re faced with a situation that marks you as an obvious beginner.
This is especially true if you’re older and feel like you “should know” how to do certain things.
But here’s a basic truth you might not have heard as often:
Everyone experiences growing pains.
That math whiz kid? He didn’t even know what numbers were when he was first born.
That 5-year-old piano prodigy could barely use her own hands to feed herself not too long ago.

And you?

Well, there used to be a time when you couldn’t write a single line of Python.
(I know—shocking, isn’t it?!)
There’s one thing that all three of you have in common, and that’s practice.
After years of dedicated practice and concentrated improvement, you’ve gotten to where you are now.
Of course, you wouldn’t be able to fix a server, or build a neural network, or code in Python, if you’ve never had to do so before.
The fact that someone “younger than you” can do more than you has nothing to do with their genius and your lack of it.
It simply means that they’ve had a bit more practice.
The best way to continue to grow and build your own skills is to use Python every day.
Over time, you’ll strengthen your skills and feel more confident in what you can do.
Then, you won’t hesitate to ask for help, because you’ll be able to recognize and appreciate the strengths in others as well.

Happy Pythoning!

— Dan Bader

Friday, March 1, 2019

Hello, World!

Hello, World!



This is my first post on an old platform.


I'm a web developer.

I Love Life, forever.

My target to when create this blog is sharing everything about in my life, like mechanical keyboard, music, audiophile stuffs, esport, technical issues.

Giáo Dục Nuôi Dưỡng Tham Lam: Khi Con Người Chỉ Là Công Cụ

Nguyên tắc phải rất rõ ràng: Con người, tự thân nó đã là mục đích. Giáo dục lẽ ra phải là phương tiện giúp con người trở thành "người...